Home / Tình yêu giới tính / Bây giờ thì quá muộn cho 1 đám cưới rồi em ạ !

Bây giờ thì quá muộn cho 1 đám cưới rồi em ạ !

Hà Nội những ngày trước tết, với cái rét mà hơn 30 năm mới lại có 1 lần, em đã giết chết tình yêu còn sót lại trong tôi với em.
Tôi 1 chàng trai học viện an ninh, quen em 1 cô gái kinh tế K50 trong 1 dịp 2 bên giao lưu trong 1 chương trình thiện nguyện. Lúc ấy em nổi bật trong nhóm bởi vẻ ngoài năng động, khả năng truyền cảm hứng cho người khác và đặc biệt em có cái tên dài thật ấn tượng .Sau buổi hôm đó ,tất cả chúng tôi đều có số của em vì đơn giản em là trưởng nhóm bên ấy. Sau đó 2 bên vẫn giao lưu qua lại, tôi và em cũng trò chuyện thân thiết như những người bạn lâu năm.Cho đến 1 hôm, tôi nhận được cuộc gọi từ bệnh viện Bạch Mai rằng em đang cấp cứu vì uống thuốc quá liều, tôi còn chưa hiểu chuyện gì, nhờ bạn tìm cách ra ngoài và chạy đến bệnh viện nơi em đang nằm. Họ nói em cho số của người thân là số của tôi.Họ thông báo rằng em đang rửa ruột nhưng sẽ phải bỏ đứa bé trong bụng và cần tôi kí xác nhận.Tôi lúc ấy như trên trời rơi xuống, em đang hôn mê, tôi chẳng suy nghĩ được gì liền kí bừa để cứu em.Sau đó em được chuyển sang viện sản và tiếp tục chịu phẫu thuật để lấy thai. Lúc đó tôi chẳng nghĩ được gì ,có bao tiền tôi làm viện phí hết cho em, vay mượn bạn bè, cầm cắm thẻ sinh viên, có gì cầm cố được tôi đều cầm cố hết để lo chi phí cho em. Tôi giấu bạn bè đổi ca trực, trốn ra ngoài để chăm em đến nỗi thầy chủ nhiệm phải gọi ra kiểm điểm. Không ai biết chuyện đó ngoài em và tôi .
Sau lần đó, em thân tôi hơn,tôi cũng chẳng hỏi em điều gì vì nó là quá khứ.Thế rồi chúng ta yêu nhau.Bạn bè ai cũng bao tôi tốt số yêu được gái thủ đô.Tôi vô cùng hạnh phúc nhưng dường như hạnh phúc đó chỉ mình tôi cảm nhận.Em có quá nhiều mối quan hệ bạn bè mà tôi không thể biết,tôi tôn trọng em nhưng nhiều lúc giả vờ mạnh mẽ bởi tôi cũng rất ghen và buồn . Rồi chúng ta ra trường, em trên Hà Nội ,tôi về Nam Định ,tình yêu đó vẫn tiếp tục đến nay được 6 năm nhưng hình như chỉ mình tôi vun đắp. Bố mẹ em không ưa tôi lắm vì tôi là trai tỉnh lẻ, may còn là công an nên bố mẹ cũng bằng mặt chứ chẳng bằng lòng…Trong 6 năm yêu nhau,duy nhất 1 lần em về nhà tôi khi tôi ốm nặng phải vào viện.Còn em không hề quan tâm gia đình tôi, người thân tôi dù em cũng xác định mình cưới nhau.
Hôm đó là 1 ngày cuối tháng 1/2015 mẹ bảo tôi là mẹ có đôi gà ĐÔNG CẢO,mẹ muốn lên Hà Nội để chúc tết gia đình em vì mình là nhà trai, cần lên đó chúc người ta trước,dù sao cũng tìm hiểu qua lại 6 năm nay rồi.Tôi ngăn cản mẹ nhưng mẹ bảo tôi trẻ con thì không biết phép tắc gì cả, cứ để mẹ lo. Ngày hôm đó tôi có gọi cho em và bảo tôi với mẹ sẽ lên để em báo với nhà.Đến giờ đi, tôi nhận tin đi làm án mới ngay vì vừa có 1 vụ cấp bách của đội tôi . Tôi không yên tâm bảo mẹ hôm sau đi cũng được nhưng mẹ bảo mẹ chuẩn bị hết rồi , vậy là tôi lại để mẹ đi 1 mình .Tôi ghi rõ địa chỉ ,các trạm xe buýt và số điện thoại của em để mẹ còn dễ bề liên lạc .Mặt khác tôi gọi cho em, nhờ em ra đón mẹ vì tôi bận và sẽ lên sau. Em vâng dạ ngon lành nên tôi tạm yên tâm..
Vậy mà giữa trời đông giá rét cắt da cắt thịt đó, mẹ tôi chờ ở bến xe gần 2 h đồng hồ không có người ra đón .Mẹ tôi gọi em thì em không bắt máy,mẹ không gọi cho tôi vì sợ tôi đang bận làm án lại ảnh hưởng đến con. Mẹ dò dẫm nhờ chú xe ôm chở về địa chỉ nhà em mà mất tận 250.000đ. Đến được trước cổng nhà em rồi ,nào là đôi gà ,mấy quả bưởi nhà trồng và túi gạo nếp mẹ xách khệ nệ đứng ở đó đợi em. Có người tốt bấm chuông nhà em hộ mẹ, họ bảo trong nhà vẫn có đèn mà không thấy ai mở cửa .Đứng đó thêm 1 giờ nữa mẹ mỏi chân sang quán ven đường ngồi uống nước và đợi tiếp .Khi tôi xong việc, vội gọi cho mẹ là mẹ đến nơi chưa ? đang ở đâu rồi ? Mẹ bảo mẹ đến nơi rồi ,con cứ yên tâm rồi cúp máy.Tôi gọi lại cho em định bảo 2h nữa tôi sẽ có mặt trên HN thì nghe đầu máy bên kia tiếng nhạc ,tiếng cười nói ồn ào ,em nói em đang bận tất niên cuối năm nên chưa kịp về . Tôi giật mình không biết mẹ ra sao ? Gọi lại cho mẹ lần nữa thì mẹ bảo ,mẹ vẫn đang chờ ở cổng …
Tôi đi 1 mạch xe máy lên Hn trong vòng chưa đầy 2h đồng hồ ,đến nơi tôi thấy mẹ vẫn ngồi đó nhìn chốc chốc nhìn đôi gà vì sợ trời rét nó cóng chân nó chết. Tôi đón mẹ bảo mẹ đi về thôi ,nhà cô ấy hôm nay về quê hết rồi ,Mẹ ngơ ngác bảo tôi sao không cố đợi.Kìm nén cảm giác đau đớn trong lòng,tôi chằng đồ lên xe và bảo mẹ giữ xe cho tôi qua trả tiền nước rồi về .Chủ quán nước bảo tôi rằng mẹ chú đợi lâu lắm rồi nhưng ông bà nhà kia cố tình không tiếp vì tôi vừa thấy 2 ông bà đèo nhau ra khỏi cổng … Tôi lai mẹ về giữa chiều đông giá rét ,nước mắt thằng con trai lần đầu tiên tuôn rơi vì cảm thấy vô dụng ,bất hiếu.Mẹ tôi chốc chốc lại sờ đôi gà vì sợ nó chết,mẹ vẫn muốn để dành đôi gà quí đến tết nhà em…
Em à ! Tôi cay đắng không sao ,tôi nhịn nhục không sao nhưng nhà em không có quyền làm điều ấy với mẹ tôi. Dù rất yêu em nhưng giữa chúng ta sẽ không còn đám cưới nào cả ….

About admin

Nếu bạn thấy bài viết hay và có ý nghĩa, hãy để lại những comment để giúp chúng tôi ngày càng phát triển

Check Also

Bí quyết quan hệ lâu ra cho cánh mày râu

Bí quyết quan hệ lâu ra cho cánh mày râu

Contents1 Thường xuyên tập thể dục thể thao:2 Bí quyết quan hệ lâu cho cánh ...

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *